11-03-2020 | Admin

Thương những đứa trẻ mồ côi, người già, người mắc bệnh tâm thần không nơi nương tựa, ông Trần Châu đã nhận về nuôi dưỡng, chăm sóc và điều trị bệnh trong suốt 24 năm qua. Nhiều người không nhớ nổi tên mình, thế nên ông tạm lấy họ của mình cho đặt cho những hoàn cảnh thương tâm.



Ông Trần Châu tâm sự với những người bệnh trong cơ sở.


Những người không nhớ… tên

Băng qua những con đường gồ ghề sỏi đá, chúng tôi cũng tìm được Cơ sở Bảo trợ xã hội Trần Châu nằm lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ ở thôn La Vang 2, xã Quảng Sơn, huyện Ninh Sơn (Ninh Thuận). Hơn 20 năm qua, ngôi nhà này đã trở thành điểm tựa nuôi dưỡng cả trăm người. Ông Trần Châu, nay đã 66 tuổi, chia sẻ: “Trước năm 1980, tôi là giáo viên tại một trường THCS ở huyện Ninh Sơn và gia đình có truyền thống làm nghề thuốc nam nên cũng có thêm nghề bốc thuốc. Sau mỗi giờ lên lớp, tôi lại bốc thuốc nam chữa một số bệnh miễn phí cho mọi người như: Viêm xoang, phù thận, thần kinh, bại liệt…”.

Sau khi khỏi bệnh, nhiều người đã âm thầm gửi tiền thuốc để cảm ơn. Đến năm 1995, số tiền ơn nghĩa đã lên đến 30 triệu đồng. Vào thời điểm đó, số tiền quá lớn nên tôi mang đến nhờ xã nhận số tiền này để giúp đỡ người nghèo. Nhưng xã đã từ chối, do vậy tôi đem tiền về, quyết định mua đất, xây nhà, mua thêm chăn màn để giúp cho những người lang thang, cơ nhỡ. Cơ sở bảo trợ xã hội ra đời cho đến nay. Sau khi cơ sở đi vào hoạt động tôi cũng nghỉ dạy học để tập trung vào việc chăm lo cho các trẻ em cơ nhỡ, người khuyết tật”.

Hầu hết, những người được cơ sở Trần Châu cưu mang, nuôi dưỡng, chăm sóc, tất cả đều có chung một đặc điểm là “4 không”. Nghĩa là không có giấy tờ tùy thân, lý lịch, hộ khẩu và thậm chí nhiều người không nhớ nổi tên mình. Do họ không có tên ông Trần Châu tạm lấy họ Trần của mình rồi gắn các tên như: Huy, Hiếu, Thành… cho dễ xưng hô.

Ông Trần Châu cho biết: “Do không có tên, không có hộ khẩu cụ thể nên những người đang nuôi dưỡng tại Cơ sở đều không làm được hồ sơ để được hưởng chế độ trợ cấp của Nhà nước”. Để duy trì hoạt động, trong những năm qua, cơ sở của ông Châu phải nhờ vào nguồn kinh phí của bản thân và sự chung tay giúp sức của các nhà hảo tâm.

Vượt qua những khó khăn, ông Châu và các nhân viên tại đây dốc sức chăm lo cơm nước, ăn mặc, vệ sinh tươm tất cho những mảnh đời bất hạnh. Nhiều người sau khi được chăm sóc, chữa trị đã tỉnh táo hơn. Đến nay, đã có hơn 100 bệnh nhân được phục hồi trí nhớ, trở về với người thân, gia đình và cộng đồng. Còn những người cao tuổi, bệnh tật không may qua đời mà không có người thân thì cũng được Cơ sở Trần Châu lo an táng, xây mộ tại nghĩa trang thôn La Vang.

Gắn bó với Cơ sở được hơn 6 năm, ông Tôn Thất Mỹ (xã Quảng Sơn, huyện Ninh Sơn) đảm nhận công việc chăm sóc, vệ sinh cũng như ăn uống cho những cụ già nam và các em nhỏ khuyết tật không tự chủ được hành vi. Ông Mỹ vui vẻ cho biết: “Những người bệnh ở đây, mỗi người, mỗi tâm tính khác nhau nên phải kiên trì, nhẫn nại.

Tiếp xúc, trò chuyện để hiểu về họ, từ đó mới có thể áp dụng vào quá trình chăm sóc, quản lý. Có người phải cách ly trong phòng riêng vì bấn loạn. Ai đã từng tiếp xúc với người điên, mới hiểu được cảm giác vất vả, gian truân như thế nào? Tuy nói vất vả nhưng bản thân mình yêu thích công việc đang làm thì cảm thấy rất nhẹ nhàng. Vào những ngày nghỉ, lễ tết ông Châu và các nhân viên thay nhau túc trực 24/24 để lo ăn uống, sinh hoạt cho mọi người”.

Nn viên Cơ sở Trần Châu chăm sóc bệnh nhân bị bại liệt


Góp cát cho sa mạc

Ông Trần Châu cho biết, cơ sở bảo trợ của ông đang nuôi dưỡng, chăm sóc cho 60 người. Trong đó, phần đông là người tâm thần, người già neo đơn. Số ít còn lại là trẻ em mồ côi, trẻ khuyết tật. Mọi hoạt động từ nghỉ ngơi, ăn uống, vệ sinh, giáo dục được 6 nhân viên cơ sở đảm nhận.

Trong dịp làm từ thiện tại “mái ấm” Trần Châu, một mạnh thường quân xin được giấu tên chia sẻ: “Những việc vợ chồng mình làm là rất nhỏ. Nhưng nó như một hạt cát góp phần tạo nên sa mạc lớn. Khi đến thăm cơ sở bảo trợ xã hội Trần Châu, lần đầu tiên thấy những người khuyết tất, những người “điên” mình thấy thương lắm. Sinh ra họ đã thiệt thòi đủ điều vậy mà còn bị người thân bỏ rơi những lúc thế này. Họ cần lắm những bàn tay nhân ái đón chào”.

Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng khi đến Cơ sở Trần Châu họ đều có một điểm chung là không người thân thích, không nơi nương tựa và…. không tên. Nhưng đáng thương nhất vẫn là các em nhỏ mới sinh ra phải gặp phải những chứng bệnh về thần kinh bị gia đình bỏ rơi. Ngoài chăm sóc, bổ sung dinh dưỡng đầy đủ, những cháu có khả năng phục hồi tốt, các nhân viên ở đây sẽ tiếp tục kèm cặp, dạy dỗ và tạo điều kiện cho đi học văn hóa. Nhờ vậy, các em bớt tủi thân, tự ti và luôn tràn đầy hy vọng khi nhìn về tương lai.

Đối với những người bị tâm thần, ngoài thuốc thang, theo dõi sức khỏe định kỳ, cơ sở luôn cố gắng phân công nhiệm vụ cắt cử nhân viên theo dõi trò chuyện, áp dụng điều trị bằng các liệu pháp tâm lý với hy vọng mang lại cho họ cơ may trở về cuộc sống của một con người bình thường. Ông Võ Văn Nghĩa - Phó Chủ tịch UBND xã Quảng Sơn cho biết: “Nhiều năm qua, Trung tâm Bảo trợ xã hội của ông Trần Châu hoạt động rất thuần túy và đã cưu mang, giúp đỡ những gia đình khó khăn có người bị tâm thần bệnh tật. Trung tâm này cũng đã được UBND tỉnh Ninh Thuận cấp giấy phép hoạt động từ năm 2004”.

Bài, ảnh: Ý Thảo

Nguồn: https://giaoducthoidai.vn