18-09-2017 | Admin

Trong số hành khách bước lên có một phụ nữ lớn tuổi hai tay xách hai túi có vẻ nặng. Ngay lập tức cô bé đứng lên nhường chỗ và nói: “Bà vào đây ngồi”. Người phụ nữ nói lại: “Bà cảm ơn con”.



Có ai nhường chỗ cho cha con em bé này? - Ảnh: L.N.M.


Do công việc của tôi không bị bó buộc về thời gian, lại lớn tuổi nên tôi thường xuyên chọn xe buýt để đi lại. Tôi có thể “tự hào” mình đã đi quá nửa số tuyến xe buýt trong thành phố.

Có “thâm niên” đi xe buýt cho tôi nhận xét rằng con người ta văn minh hay không hãy coi cách ứng xử trên xe buýt. Và may thay, điều này cải thiện rõ.

Một lần tôi đi xe số 8 từ bến xe quận 8 về Phú Nhuận. Đây là một trong những tuyến đông khách là học sinh, sinh viên.

Hôm ấy tôi ngồi cạnh một cô bé có vóc dáng và gương mặt khá xinh xắn. Vừa ngồi xuống, cô lấy điện thoại, gắn tai nghe và nhoay nhoáy bấm, quẹt rất chăm chú như không quan tâm đến xung quanh.

Vậy mà lúc cửa xe vừa mở, trong số hành khách bước lên có một phụ nữ lớn tuổi hai tay xách hai túi có vẻ nặng. Ngay lập tức cô bé đứng lên nhường chỗ và nói: “Bà vào đây ngồi”. Người phụ nữ nói lại: “Bà cảm ơn con”.

Tôi cho rằng dù đây là phép xử thế cơ bản nhưng cái cách của cô bé cho thấy đó là hành động văn minh mà không có nhiều bạn trẻ làm được như vậy!

Đi xe buýt là lúc người ta thảnh thơi ngắm nhìn cảnh quan, quan sát xung quanh. Có lần tôi thấy một cậu thanh niên lên xe, bề ngoài cũng tươm tất, sạch sẽ, tuy nét mặt có vẻ mệt mỏi, không tự tin.

Lúc anh bán vé đến thu tiền, tôi thấy cậu ta đưa ra tờ giấy một ngàn đồng và nói: “Em còn có một ngàn đồng, em đi tìm việc mà không có việc, tiền ăn cơm hết rồi, anh lấy giùm em”.

Anh bán vé hỏi xuống đâu? Cậu thanh niên nói: “Dạ em xuống... (tôi không nghe rõ), xe này có chạy đến đó không anh?”. Anh bán vé bảo: “Thôi được, em ngồi đó đi rồi chút anh chỉ chỗ em xuống đi tiếp” (anh bán vé không lấy một ngàn đồng).

Lúc gần đến một trạm, anh bán vé ngoắc cậu thanh niên đến, đưa cho cậu ta năm ngàn đồng và nói: “Em xuống trạm này, đón xe số... là đến nơi. Anh cho em năm ngàn, đủ sáu ngàn để mua vé về nhà”.

Quả là một bài học xử thế về tình người trên xe buýt mà tôi và nhiều người khác ngồi trên xe hôm ấy không thể không suy nghĩ.


Ảnh tư liệu


Ở thời điểm hiện tại, số đông vẫn e ngại đi xe buýt vì phải chờ đợi, đi bộ đến trạm mất thời gian, nắng nôi...

Thế nhưng, để thành phố phát triển theo hướng hiện đại, người dân bắt buộc phải tập quen dần với phương tiện giao thông công cộng và tập cách hành xử văn minh trên xe buýt, rồi từ đó bước xuống lòng đường tham gia các hoạt động đòi hỏi những ứng xử tinh tế hơn của xã hội.

Cách hành xử văn minh cần được tập dượt thành thói quen, mà xe buýt là môi trường tốt. Nếp sống văn minh đô thị xuất phát từ những việc nhỏ nhặt như thế, từ đó mới bước đến một xã hội quy củ, nề nếp.


Ảnh: Nam Trần


Dũng Quang /Tuổi trẻ