19-11-2017 | Admin

Hạnh phúc thuở nhỏ là được nép vào lưng cha sau những buổi học, là ấm áp trong vòng tay của mẹ. Lớn lên, giữa những bộn bề của cơm áo gạo tiền, bon chen phố thị, tôi cứ mãi loay hoay kiếm tìm hạnh phúc của riêng mình.



Ảnh minh họa


Hạnh phúc ấy mơ hồ là niềm vui được vào đại học, là những buổi đi chơi hoành tráng, là có nhiều tiền... Những thứ hạnh phúc ấy nhạt dần rồi tan biến giữa vòng xoay cuộc đời. Có nhiều người trẻ như tôi cũng đang đi tìm hạnh phúc giữa muôn ngả rẽ.

Đâu ngờ hạnh phúc giản đơn hơn ta tưởng. Hạnh phúc của bác nông dân là được mùa thu hoạch để vun vén cho giấc mơ đến trường của con. Hạnh phúc của chú xe ôm là giá xăng không tăng và trời đừng mưa để những chuyến xe nhiều hơn, để manh áo mùa đông cho gia đình thôi chắp vá. Hạnh phúc của chị bán xôi trước cổng trường là hết hàng sớm để kịp ca làm tại xưởng may...

Có đi mới hiểu hạnh phúc mà mình có là sự vay mượn từ vô vàn tình thương mà không biết trân trọng. Có đi mới hiểu cảm giác buốt lòng khi thấy niềm vui đong đầy trong mắt các em nhỏ mồ côi lúc nhận vài ba quyển sách, quyển vở. Để biết bật khóc khi nhìn thấy người miền Trung ruột thịt rưng rưng nước mắt đón lấy những chiếc áo cũ, dăm gói mì cầm cự qua mùa bão lũ.

Hạnh phúc là sự sẻ chia từ những điều rất nhỏ...

Kha Miên (Giác ngộ)