30-05-2017 | Admin

Mặc dù con người thế gian đều biết rõ rằng, “danh” và “lợi” là vật ngoại thân, khi sinh không mang theo đến khi tử không mang theo đi. Nhưng rất ít người có thể tránh khỏi được cạm bẫy của “danh” và “lợi”. Họ một đời vì “danh” vì “lợi” mà “lao tâm khổ tứ”. Thậm chí có người còn coi “danh lợi” là mục đích để sinh tồn.



Hình minh họa: Qua Pinterest.com)


Một người nếu không thể xem nhẹ được “danh” và “lợi” thì người ấy sẽ không có cách nào để bảo trì được một tâm linh trong sáng, thuần tịnh. Cuộc đời của người ấy sẽ giống như Khoa Phụ đuổi mặt Trời, nhưng vĩnh viễn không đuổi được. Rốt cuộc, cuối cùng thứ mà họ nhận được lại chỉ là sự mệt mỏi và sự thất bại vô tận.

Kỳ thực, nếu có thể tĩnh tâm quan sát thế giới vật chất này, chúng ta sẽ thấy được rằng ngay cả khi không cần phải nhọc sức chạy theo mọi thứ, ánh mặt trời sẽ vẫn luôn soi sáng chúng ta.

Ông Albert Einstein và bà Marie Curie là 2 trong số những nhà khoa học nổi tiếng nhất thế giới. Họ đã xem “danh lợi” và cuộc sống xa hoa, thứ mà hầu hết con người ta khao khát, một cách rất nhẹ nhàng. Có rất nhiều giai thoại nổi tiếng kể về họ.

Câu chuyện của nhà khoa học Albert Einstein


Hình chân dung nhà khoa học Albert Einstein (Ảnh: Qua abc.net.au)


Mặc dù là nhà khoa học nổi danh quốc tế, nhưng ông Einstein có một lần đã nói rằng, ngoài khoa học ra, không có thứ gì khiến ông thực sự quan tâm yêu thích. Hơn nữa, cũng chẳng có thứ gì mà khiến cho ông phải ghét cay ghét đắng cả.

Một lần nọ, trong một chuyến đi biển du ngoạn, thuyền trưởng của con tàu đã đặc biệt chuẩn bị một căn phòng sang trọng nhất cho ông Einstein nghỉ ngơi thư giãn. Nhưng ông Einstein lại nhất quyết từ chối món quà của viên thuyền trưởng này.

Ông Einstein làm như vậy là bởi vì trong mắt ông, bản thân ông không có gì khác biệt so với những người khác. Vì thế, ông không muốn nhận cách đối đãi đặc biệt ưu ái này.

Chính đức tính khiêm nhường và chân thành của nhân cách đã khiến ông được nhiều người ngưỡng mộ và kính nể.

Câu chuyện của nhà khoa học Marie Curie

Hình nhà khoa học Marie Curie (Ảnh: Qua emaze.com)


Sau khi tìm ra nguyên tố radium, nhiều người trên khắp thế giới đã đến gặp bà Curie, mong muốn được biết phương pháp chiết xuất nó.

Chồng bà là ông Curie đã ôn tồn nói: “Chúng ta cần phải lựa chọn ra một trong số hai quyết định. Lựa chọn thứ nhất là chúng ta sẽ nói rõ với họ mọi thứ về cách chiết xuất radium mà không cần trả một đồng tiền công nào”.

Bà Curie đưa tay ra vẻ đồng ý với chồng và nói: “Vâng, đương nhiên là như thế rồi!”

Ông Curie lại nói tiếp: “Lựa chọn thứ hai là chúng ta là nhà phát minh và là người giữ quyền sở hữu phương pháp chiết xuất radium. Nhưng trước hết, chúng ta phải lấy bằng sáng chế cho công nghệ chiết xuất quặng uranium và thiết lập sở hữu độc quyền đến công nghệ radium trên toàn thế giới”.

Giành được bằng công nhận đặc quyền có nghĩa rằng họ sẽ thu được những khoản tiền rất lớn và có một cuộc sống cực kỳ giàu có, thoải mái. Ngoài ra, họ còn có thể để lại một khoản tiền lớn cho con cái thừa kế.

Nhưng khi nghe đến đó, bà Curie đã kiên quyết khước từ, nói: “Chúng ta không thể làm thế. Nếu chúng ta làm vậy, thì chúng ta đã vi phạm ước nguyện ban đầu khi quyết định tiến hành nghiên cứu này”.

Vì thế bà Curie đã từ bỏ danh và lợi mà bà vốn có thể có được một cách dễ dàng như thế. Chính thái độ sống “xem nhẹ danh lợi” ấy đã khiến mọi người đều cảm nhận từ bà một loại khí chất rất đặc biệt, mà không phải ai cũng có.

Trong suốt cuộc đời, bà đã được trao 16 huy chương các loại và 117 danh hiệu cao quý, nhưng bà đã không xem những thứ ấy như là một cái gì quá quan trọng cả.

Một lần, một người bạn gái của bà đến thăm. Người bạn gái này đã nhìn thấy cô con gái nhỏ của bà Curie đang chơi đùa với một chiếc huy chương vàng mà Viện hàn lâm Hoàng gia Anh quốc đã tặng cho bà. Người bạn ấy đã ngạc nhiên hết sức và hỏi bà Curie: “Bà Curie, chiếc huy chương kia là vinh dự cực lớn của bà, sao bà có thể để một đứa trẻ cầm nó như một món đồ chơi được?”

Bà Curie mỉm cười và nói: “Tôi muốn con của tôi ngay từ nhỏ đã biết rằng vinh dự chỉ như là một món đồ chơi. Nó chỉ có thể chơi chứ không thể vĩnh viễn giữ, nếu không thì cả đời sẽ không làm thành được việc gì cả.”

Khí độ phi phàm của hai nhà khoa học lớn đã là một tấm gương sáng cho người đời – những ai đang cố gắng dốc toàn lực để truy cầu danh và lợi soi xét.

(Hình minh họa: Qua Picturenew.com)


Một người, nếu có một trái tim trong sáng thuần khiết và cố gắng hết sức để hoàn thành những trách nhiệm của mình thì những thành tựu sẽ liên tục đến với người ấy. Người ấy sẽ có được vinh dự mà họ đáng được nhận. Xem nhẹ danh lợi, không cầu mà được mới là khởi điểm của thành công mà con người hướng đến.

Ghi chú: “Khoa Phụ đuổi mặt Trời” là một câu chuyện thần thoại chép trong kinh Hải Sơn Trung Quốc. Chuyện kể rằng có một người tên là Khoa Phụ, vì đuổi theo mặt trời nên rất khát nước, anh ấy uống cạn nước sông Hoàng Hà, sông Vị Hà mà vẫn không hết khát bèn đến nơi khác để mà tìm nước, nhưng đến giữa đường thì bị chết khát.

Nguồn: trithucvn.net